✦ Một góc nhìn để bạn đọc chậm lại một chút
Hôm qua có một mẹ nhắn cho mình rằng: “Sao mình thích đọc các post của bạn lắm, post nào cũng làm mình rớm nước mắt. Post nào mình cũng đã và đang trải qua. Các bạn nhỏ ấy lớn nhanh quá, không kịp ghi nhớ khoảnh khắc thì đã vụt qua…”
Hôm qua có một mẹ nhắn cho mình rằng:
“Sao mình thích đọc các post của bạn lắm, post nào cũng làm mình rớm nước mắt. Post nào mình cũng đã và đang trải qua. Các bạn nhỏ ấy lớn nhanh quá, không kịp ghi nhớ khoảnh khắc thì đã vụt qua…”
Mình đọc mà lcũng rất xúc động.
Bởi vì câu nói ấy không chỉ là của riêng một người —
đó là câu chuyện chung của rất nhiều bố mẹ.
Chúng ta từng nghĩ:
“Rồi con sẽ lớn, mọi thứ sẽ nhẹ hơn.”
Nhưng đến khi con lớn thật…
ta lại thấy lòng mình nặng hơn.
Ngày con còn nhỏ,
ta từng ước con tự ăn nhanh hơn, tự ngủ ngoan hơn, đỡ mè nheo hơn.
Rồi một ngày con tự ăn thật, tự ngủ thật…
ta lại thấy thiếu vắng điều gì đó.
Ngày con còn bám mẹ từng bước,
ta từng thấy mệt.
Đến khi con không cần nắm tay mẹ nữa,
ta mới nhận ra mình nhớ đến đau lòng.
Có lẽ làm cha mẹ là vậy:
vừa mong con lớn,
vừa sợ con lớn quá nhanh.
Và có những khoảnh khắc…
chúng ta chỉ kịp sống cùng con,
chứ không kịp “lưu lại”.
Nên nếu bạn đang đọc những dòng này,
mình muốn gửi đến bạn một lời nhắc rất dịu dàng:
Bạn không cần làm cha mẹ hoàn hảo.
Bạn chỉ cần hiện diện thêm một chút hôm nay.
Ôm con thêm một chút,
nghe con kể thêm một chút,
nhìn con thật kỹ thêm một chút.
Bởi vì tuổi thơ của con…
không chờ ai cả.
#MeDiuDang
May be an illustration of child




