Ngày hôm nay, con chạy tới với đôi mắt sáng rực: “Mẹ ơi, xem con này!”

Ngày hôm nay, con chạy tới với đôi mắt sáng rực: “Mẹ ơi, xem con này!”


✦ Một góc nhìn để bạn đọc chậm lại một chút


Ngày hôm nay, con chạy tới với đôi mắt sáng rực: “Mẹ ơi, xem con này!”


Ngày hôm nay,

con chạy tới với đôi mắt sáng rực:

“Mẹ ơi, xem con này!”

“Mẹ nhìn con làm được không?”

“Mẹ ơi, con vẽ đẹp chưa?”

Tờ giấy còn lem màu,

khối lego xếp còn xiêu vẹo,

bài hát con hát lệch nhịp…

Nhưng với con,

đó là cả một kỳ tích nhỏ bé —

và mẹ là khán giả quan trọng nhất trên đời.

Có lúc mẹ mải làm việc,

chỉ liếc qua rồi đáp “Ừ đẹp lắm.”

Có lúc mẹ bận nên bảo:

“Để lát nữa mẹ xem nhé.”

Con cười, rồi chạy đi —

nhưng trong ánh mắt vẫn có chút chờ đợi.

Và rồi một ngày nào đó…

con sẽ không chạy đến khoe nữa.

Con sẽ làm được nhiều điều lớn hơn,

nhưng giữ niềm vui cho riêng mình.

Con sẽ cất thành tích vào ngăn kéo,

chứ không trải ra trước mặt mẹ như hôm nay.

Mẹ sẽ phải hỏi, phải xin, phải chờ

mới biết được một góc nhỏ trong thế giới của con.

Không phải vì con xa cách,

mà vì con đã lớn —

và thế giới của con không còn nằm trọn trong vòng tay mẹ.

Hãy nhìn thật kỹ những điều con khoe hôm nay,
Bí mật:  Nuôi một đứa trẻ không khó bằng việc nuôi lại chính đứa trẻ bên trong mình.

vì mai này — bạn sẽ phải xin phép mới được biết.

Những bước chân ấy rồi sẽ lớn lên…

và không còn hướng về mẹ nhiều như bây giờ.

💛 Không phải mọi thứ đều cần phản ứng ngay lập tức.

Related Posts

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top