✦ Một góc nhìn để bạn đọc chậm lại một chút
Ngày hôm nay, mỗi lần mẹ bước vào bếp, con lại chạy theo sau như cái bóng nhỏ.
Ngày hôm nay,
mỗi lần mẹ bước vào bếp,
con lại chạy theo sau như cái bóng nhỏ.
Con bám chặt vào chân mẹ,
ngẩng đầu hỏi đủ thứ chuyện:
“Mẹ nấu gì thế?”
“Sao nồi này lại kêu?”
“Bao giờ có cơm?”
Mẹ đi bước nào,
con lẽo đẽo bước theo bước ấy.
Có lúc con níu chặt quần mẹ,
có lúc đòi bế giữa lúc mẹ đang đảo chảo nóng.
Mẹ vừa thương,
vừa lúng túng,
vừa thấy vướng víu.
Có hôm mệt quá, mẹ buột miệng:
“Con ra ngoài chơi để mẹ nấu cho nhanh nào.”
Con buông tay, chạy ra phòng khách…
nhưng vẫn ngoái lại nhìn mẹ thêm một lần nữa.
Và rồi một ngày nào đó…
con sẽ không còn bám chân mẹ trong bếp nữa.
Con sẽ ngồi ngoài xem tivi,
mải chơi với đồ chơi,
hoặc bận với thế giới riêng của mình.
Mẹ sẽ nấu ăn một mình —
không còn tiếng chân nhỏ chạy theo,
không còn đôi tay bé xíu kéo áo,
không còn câu hỏi ngây ngô bên bếp lửa.
Ngày ấy, căn bếp có thể gọn gàng hơn,
nhưng lòng mẹ lại thấy trống đi một khoảng rất lớn.
Không phải vì con xa cách,
mà vì con đã lớn —
và không còn cần mẹ theo từng bước chân như hôm nay.
Nếu hôm nay con còn bám chân bạn trong bếp,
Hãy mỉm cười và ôm con thêm một chút.Vì con đang lớn lên từng ngày – và tuổi thơ không chờ ai!
💛 Không phải mọi thứ đều cần phản ứng ngay lập tức.




